| Tác giả | Nội dung | ||
|---|---|---|---|
Hands_hh ![]() |
|
||
![]() ![]() Nguyễn Bình Phương Lan^^ Bài gửi: 345 Đến từ: Long Thành, Việt Nam |
Có ai đọc chưa nhỉ? Cuỗn này là em tâm đắc nhất,mỗi ngày post lên môt bài để mọi người cùng đọc hen.ý nghĩa lắm đóa. Lời giới thiệu Theo những nghiên cứu tâm lý tuổi mới lớn,đa số các em ở độ tuổi này đều gặp những rắc rối về vóc dáng,trọng lượng,lối ăn uống vô độ hay những cảm xúc đầu đời mới lạ.Nhiều em biểu lộ sự chán nản,buồn bã đối với vấn đề các em đang phải đương đầu.Một số em lại không dám nói ra những băn khoăn các em đang gặp phải.Các em cần sự giúp đỡ nhưng ko biết phải nói với ai. Những vấn đề trên xảy ra là do các em thiếu sự tự tin và ko biết yêu lấy bản thân.Cũng giống như những người lớn,các em ko biết yêu thương bản thân mình để được sống khoẻ mạnh và hạnh phúc. Mục tiêu của quyển sách này nhằm giúp các em thay đổi cách nhìn về chính bản thân các em,nhất là cách các em tự đối xử vơí cái gọi là bên trong của con người.Những câu chuyện trong sách là những tâm sự có thật của các bạn tuổi mới lớn.Hy vọng các em sẽ tìm thấy được sự đồng cảm và học hỏi được cách vượt qua hoàn cảnh của họ.Từ đó,các em sẽ thấy rằng còn rất nhiều người cũng giống mình. Mỗi bước trong cuốn sách này đều cho các em những mục tiêu và hướng dẫn để các em đạt được kết quả mong muốn.Những gì các em cần làm bây giờ là thay đổi cách đối xử với bản thân và sự cảm nhận về thế giới chung quanh.Hãy bắt đầu ngay ngày hôm nay,các em sẽ hiểu được rằng mình đã có được tình yêu thương mà mình mong muốn. Đó chính là tình yêu trong trái tim các em đấy. Bao gồm có 48 mục là 48 câu chuyện(một vài cái kèm lời hay ý đẹp,văn thơ) thật của TML.Như sau: _Hiểu bản thân mình. _Phút giây thật lòng. _Đây có phải là tôi? _Sống thật với bản thân. _Ba trăn sáu mươi lăm ngày. _Hạnh phúc là do chính mình tạo ra. _Cái đẹp. _Dường như có một điều gì đó. _Đừng quan tâm đến những gì người khác nghĩ. _Sự chọn lựa quyết đoán. _Chàng trai trong mộng. _Biết làm bạn vơi chính mình. _Kẻ thù khủng khiếp của tôi. _Nghĩ tốt về mình. _Qua ánh mắt của người xa lạ. _Bản tự kiểm hằng ngày. _Biết đón nhận tình yêu thương. _Tình yêu cho bản thân. _Băt đầu từ những chuyện nhỏ nhặt. _Tù nhân của trí óc. _Làm vì bản thân. _Ước mơ trở thành người mẫu. _Học từ những nỗi đau. _Trải qua. _Khi ta lớn. _Chấp nhận cả cái tốt và cái xấu. _Khi tôi trở thành một bông hoa. _Cái mũi to. _Khẳng định chính mình. _Tôi xinh đẹp. _Cho và nhận. _Bài hát ru cho bạn bè. _Hài lòng với những gì mình có. _Niềm cảm hứng. _Có lúc tôi đã đánh mất chính mình. _Chấp nhận sự thật. _Con yêu mẹ lắm mẹ ơi _Sống cho hiện tại. _Chiếc xe ba bánh,cây mâm xôi và cây phượnng đỏ. _Những bông hoa dại. _Tha thứ cho bản thân. _Thư gởi chính mình. _Đòi hỏi những gì bạn cần. _Con cần được giúp đỡ. _Nhìn vào nội tâm. _Cái bóng. _Nét đẹp ở tôi. Nói về Lan..! Một cô bé nhỏ nhắn Một cô bé xinh xắn Một cô bé kiêu kì Một cô bé nhu mì Cũng rất hay ganh tỵ Đó chính là bạn Lan! Cảm ơn trời đã cho tôi quen được bạn Một người bạn tôi ko thể nào quên(Đó chính là bạn Lan). ![]() ![]() |
||
|
|
||
Hands_hh ![]() |
|
||
![]() ![]() Nguyễn Bình Phương Lan^^ Bài gửi: 345 Đến từ: Long Thành, Việt Nam |
HIỂU BẢN THÂN MÌNH Khi ta lớn lên,ta bắt đầu quan sát bản thân và đặt ra câu hỏi "Mình là ai?", và nhận ra rằng mình là một chủ thể với nhiều khía cạnh khác nhau. Giả sử ta đang ở trên một đỉnh núi nơi có thể chiêm ngưỡng được toàn khung cảnh ngoạn mục xung quanh.Khi lên đến đỉnh núi,khung cảnh xung quanh làm ai cũng ngẩn ngơ.Xa theo một hướng là đồi núi bao la,cây cối xanh tươi với những hòn đá cuội to,phía trên là bầu trời xanh trong vắt.Rồi lại quay sang trái và phong cảnh dường như khác hẳn.Nơi đó là một thành phố nhỏ với nhà cửa san sát,sân vườn và cả hồ bơi.Quay sang hướng khác nữa,chắc chắn sẽ được ngắm một phong cảnh hoàn toàn mới mẻ.Điều đó cho thấy rằng cuộc sống này muôn hình muôn vẻ,tất cả đểu tùy thuộc vào cách nhìn mà thôi. Khi nhìn vào bản thân,người ta thường chỉ nhìn từ một phía.Phần lớn họ đều nhìn từ một hướng mà chỉ toàn là yếu điểm.Những phẩm chất tiêu cực đó hoàn toàn xuất phát từ thực tế.ưng nếu chỉ nhìn thấy những mặt yếu thì rõ ràng mình đã phụ lòng với những mặt trội rồi. Thế thì hãy nhìn vào mọi thứ một cách khách quan,ko phán xét.Đừng để bất cứ gánh nặng nào cứ bám lấy ta,hãy mau tìm ra trong bản thân mình những gì làm ta nối bật và đặc biệt khiến ta chính là ta. |
||
|
|
||
Hands_hh ![]() |
|
||
![]() ![]() Nguyễn Bình Phương Lan^^ Bài gửi: 345 Đến từ: Long Thành, Việt Nam |
PHÚT GIÂY THẬT LÒNG Xin chào.Tên của mình là Châu.Nói thật,mình hơi béo đầy.Chắc có lẽ là bạn chưa từng tham dự một cuộc gặp gỡ dành cho những người ăn qú nhiều.Mình đã từng đến và cảm thất tủi thân lắm.Ở đó ai cũng như nhau và họ nói rằng chẳng có gì để buồn tủi cả.Có người ghẹo mình trông thânt dễ thương,hấp dẫn...Nhưng nếu như bạn chỉ mới mười ba tuổi,cao khoảng một mét rưỡi và nặng gần 70kg thì bạnn nghĩ sao?Những người đồng tuổi co ai như tớ không?Mình đã bị chọc ghẹo rất nhiều,nào là con bé mật ú ù,nào là kẹo chất đầy trong người nó,nào là cái bị thịt.... Mình rất thích xem chiếu bóng.Đó là cách mua vẽ để trốn chạy đấy.Phim ảnh có thể giúp mình quên đi mọi chuyện.Nhớ lại năm nào cha mẹ đưa mình đến một trại hè ở một vùng nông thông nơi có rất nhiều đứa trẻ quá béo.Mình ghét cay ghét đắng điều đó.Lớn lên ở thành phố,mình thích những căn nhà cao ngất hơn là những khu rừng đầy cây cối.Những đêm ở đó,mình nhớ rạp chiếu bóng với ánh sáng phát ra từ cái máy chiếu cũ kỹ như thôi miên bon muỗi vo ve bên cạnh.Có một con muỗi nổi loạn đã rơi vào nằm trong màn hình và bắt đầu tinh nghịch.Có lúc,nó biến thành bộ ria mép rồi đến râu cằm,rồi vô tình tạo thành một cái gì đó kỳ quặc đậu trên mũi của diễn viên chính.Tự nhiên mình thấy mình giống như con muỗi tôi nghiệp kia-có mặt ngay trên màn ảnh mà chẳng diễn viên nào nhận ra sự hiện diện của mình. Rồi những buổi tối ngồi tán gẫu bên nhau,nói đủ thứ chuyện và luyến lưu lắm như thể khi xa nhau sẽ nhớ nhau thật nhiều.Mà thật sự mình cũng quen đuqoqjc rất nhiều người bạn tốt ở đó. Mình là một đứa bé mũm mĩm và ngày càng phát triển hơn.Sự phát triển quá mức về hình dáng làm mình không thể tin nổi.Mình đang lớn lên và bắt đầu để ý đến hình dáng bên ngoài.Mỗi lần nghĩ về bản thân,mình lạ khóc và khóc tức tưởi. Mỗi khi tan học,mẹ thường an ủi mình .Mẹ tân tình chỉ bảo giống như một huấn luyện viên bóng đá an ủi tinh thần học trò khi đội nhà thua trận. "Các bạn ganh tỵ với con đấy,con gái.Con đừng bận tam nhé!" Nhưng mình biết mẹ không nói thật với mình.Trong trường không ai ganh tỵ với mình cả,Họ luôn chỉ trích vóc dáng quá khổ của mình. Những gịot nước mắt mignh tuôn rơi lạ càng làm bọn chúng khoái chs và lại càng chọc ghẹo mình nhiều hơn.Mình chẳng còn thích thú đi học nữa vì không cháp nhận được điều đó và dần dần lòng tự trọng của mìh khong còn nữa. Một hôm mình xem một bộ phim nói về một người đàn ông trung niên bị hói đầu.Ông ta còn mọt nhúm tóc đen dài phía sau đầu và chúng giống như những chiến binh còn sống sót lại giữa sa mạc khô khan.Người đàn ông cố nối lực để che dấu những cọng tóc hiếm hoi ở phía sau dài ra và với một cay lược ông ta có thể biến chúng thành một mớ bòng bong quanh đầu.Hình ảnh ấy gợi mình nhớ đến một người bạn của cha mình một lần rơi xuống vũng bùn trước nhà .Kh ông ấy cố ra khỏi vũng lầy thì mái tsc dài ướt nhẹp của ông ấy cứ phất phơ quất vào mặt,để lộ ra cái đầu hói xấu xí không thể tưởng .Mọi người chung quanh và nhất là những đứa tre cười ồ lên khi thấy như vậy.Nhưng ông không quan tâm,chỉ cố gắng vuốt tóc về vị trí cũ và giữ chúng nằm im,rồi cố gắng bước ra khỏi vũng bàn.Ông thậm chí không hề nhìn đen bọn trẻ đang vây lấy ông trêu ghẹo.Ồ!HÌnh như mình lạc đề rồi nhỉ.Người đàn ông trong phim thì cảm thấy rất khó chịu về chuyện mình bị hói và hơi quê với đồng nghiệp.Ông không chấp nhận cái đầu hói của mình. Một người bạn thân bảo ông ta đừng ngàn ngại với cái đầu hói tội nghiệp đó,rằng ông ta là một người đàn ông thông minh và đã cống hiến nhiều cho cuộc đời.Ông đừng vì những lời châm chọc mà lại xem thường bản thân mình.ông phải đối diện với họ,Họ không thể nào làm thay đổi cuộc sống của ông được. "Anh là người duy nhất có thể định đoạt số phận của anh thôi",người bạn ấy ói với ông như thế. Hầu như toàn bộ khán giả trong rạp đều ủng hộ ý kiến của người bạn.Và điều khán giả tâm đắc nhất là khj đã rút ra một bài học đáng giá sau khi xem phim. Thế mình có giống người đàn ông bị hói đó không?Mình có nên dấu giếm kiểu ăn của mình không?Thân người quá khổ của mình,giống như tsc của ông ta là một sự thật và hiển nhiên mà mình không thể nào cha giấu được.Và ngay ngày hôm ấy mình quyết định sẽ đối diện với sự thật. Ngày hôm sau ở trường là môn hóa học.Lớp đang thực tập ở phòng thí nghiệm.Quỳnh và Van vẫn luôn miệng như mọi khi.Thầy Nguyễn bực mình vì sự ồn ào của chúng. "Hai em có thể kể cho lớp nghe các em đang tán gẫu về chuyện gì không?".Thầy Nguyễn hỏi. Cả lớp đỏ dồn về phía Quỳnh và Vân xem chuyện gì xảy ra.Ánh mắt tò mò của cr lớp giống như người ta đang đứng xem một vụ đụng xe vậy.Mình cũng quay nhìn lại ,Mắt Vân chiếu thẳng vào mình như nhắm vào mục tiêu. "Này,nhìn cái gì hả mụ mập kia?.Đến giờ ăn rồi đấy". Và lúc này cả lớp lại dồn ánh mắt về phía mình.Khi mình nhìn quanh và bắt gặp những nụ cười khoái chí của chúng bạn,mình bỗng nhớ đến lời nói của người bạn trong phim.Có lẽ thời gian qua đã qas đủ và đã đến lúc mình phải chống lại họ.Dù gì đi nữa thì đây cũng là lúc mình thật lòng nhất.Mình sẽ không khóc.Mình phải định đoạt số phận của mình chứ.Mình phải đối mặt với sự sợ hãi.Bằng tát cả nghị lực và cương quyết tập trung vào ánh mắt ,mình đã nhìn thẳng vào mắt Vân và những đứa thường ha đem mình ra làm trò đùa,nói từng tiếng một,"có lẽ những người bạn nhỏ của mày không sợ mày,nhưng tao thì sợ mày đấy". Ngay sau khi nói,mình chợt nhận ra rằng mình đã nói lộn.Ý mình muốn nói là ,"có lẽ những người bạn nhỏ của mày sờ mày đấy,nhưng tao thì không". Nhưng cũng chẳng sao.Vần đề là mình đã dám đối mặt với sự thật.Mình không còn né ránh nữa.Vân và những người bạ của nó không còn dám trêu ghẹo mình nữa.Có lx chính vì chúng thấy lửa trong mắtmifnh và chúng không thể tưởng tượng được mình dám phản kháng lại như thế.Mình đã thành công. Đó cũng chính là ngày mình cảm thất không còn nhìn thé giới bên ngoài một cách giống như mọt con muỗi quẫy cánh bất lực trước màn ảnh rộng.Mình đang ở trong rạp chiếu bóng đây và mình luôn thích sự kết thúc. N.T.H.N |
||
|
|
||
Hands_hh ![]() |
|
||
![]() ![]() Nguyễn Bình Phương Lan^^ Bài gửi: 345 Đến từ: Long Thành, Việt Nam |
ĐÂY CÓ PHẢI LÀ TÔI? Nửa đêm chợt tỉnh Tôi nghĩ về một ngày đã qua Tự hỏi rằng mình có thể làm gì để mọi chuyện tốt đẹp hơn. Tôi nghĩ về tương lai, Mình có thể làm gì đê đạt được ước nguyện, Làm cách nào để thành công trong cuộc sống, Để đi đúng hướng mà không chút ăn năn. Tôi nghĩ về quá khứ Về những người đã từng gặp mặt Người mình thích và không thích Gia điifnh và bạn bè Mình đã lớn lên ra sao Và đã làm được những gì Tôi nghĩ về những gì quan trọng đối với mình Những bài học cũng như giá trị cuộc sống Tôi nghĩ về thế giới chung quanh, Và nếu có thể tôi sẽ thay đổi nó như thế nào. Tôi nghĩ về những gì đã trải qua Và cảm giác của mình về chúng Và cuối cùng trong tất cả Tôi nghĩ tôi là ai. H.L "Cuộc chơi nào rồi cũng sẽ tàn,nhưng cái chính là những gì còn lại khi cuộc chơi kết thúc." Ursula K.LeGuin. |
||
|
|
||
Hands_hh ![]() |
|
||
![]() ![]() Nguyễn Bình Phương Lan^^ Bài gửi: 345 Đến từ: Long Thành, Việt Nam |
SỐNG THẬT VỚI BẢN THÂN Sự thật nằm sâu trong chính con người chúng ta và nó thường cất lên bằng giọng nói nhỏ nhẹ,yếu ớt.Giọng nói phát ra từ bên trong này không phán cest hay lên án chủ nhân của nó;nó chỉ nói lên những gì nó nghĩ.Yêu thương bản thân chính là biết lắng nghe và trân trọng tiếng nói ấy. Có bao giờ bạn làm điều mà mình không muốn làm,để rồi sau đó mới nhận ra mình đã sai lầm và tự nhủ:"giá mà mình không làm thế".Khi không chịu nghe giọng nói ấy chắc chắn cái tính ngông cuồng sẽ khiến bạn làm cho đã nư rồi sau đó mới thấy hối tiếc.Gịong nói xuât phát từ bên trong đó chính là chiếc la bàn đấy.Nó nhắc nhở bạn phải luôn thành thật với bản thân và cân nhắc thật kỹ khi quyết định bất cứ điều gì. Đôi khi cũng hơi khó sống thành thật với bản thân mình.Chẳng hạn như bạn đang gom góp tiền để làm điều gì quan trọng,nhưng trong một phút bốc đồng đã tiêu sạch tiền khi đi mua sắm với đám bạn.Hay dự định cuối tuần này được yên ắng để giải quyết mọi bài tập trong tiaafn nhưng lại đòng ý giữ trẻ hộ cho ai đó.Và rất nhiều lỗi lớn hơn mà chúng ta đã từng mắc phải.Đáng tiếc là chúng ta làm một cách tự phát,không hề lắng nghe đến giọng nói từ bên trong ấy. Đôi khi bạn biết nhưng vẫn cố làm vì muốn thỏa mãn nhu cầu bản thân.Chỉ có bản thân mình mới hiểu mình hơn ai hết.Khi bạn lắng nghe tiếng nói của bản thân,chắc chắn bạn sẽ có những chọn lựa đúng đắn hơn. Vậy thì từ bây giờ hãy chú ý đến tiếng nói ấy đi.Hãy yêu và sống thành thật với bản thân mình. |
||
|
|
||
| Xem bài trước ◊ Xem - Nghe - Đọc ◊ Xem bài kế | |||












